đam mỹ người bất tử
PHÁP LUẬT. Con trai nhậu say, đâm bố đẻ tử vong. Thứ Sáu, 14:59, 07/10/2022. VOV.VN - Trong lúc nhậu, Y Thô bị cha đâm do mâu thuẫn. Bực tức, Y Thô giật lấy dao, đâm lại một nhát vào ngực trái của cha khiến nạn nhân tử vong. Ngày 7/10, Văn phòng cơ quan CSĐT Công an tỉnh Đắk
Nhiều người đang ngồi trong rạp đám tang ở xã Mỹ Thạnh Đông, Long An bất ngờ bị ô tô 4 chỗ lao vào làm 3 người bị thương. Khi đến đoạn ấp xã 6, xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Huệ, Long An bất ngờ tài xế để xe lao vào rạp đám tang của một nhà dân nằm ven lộ.
Truyện Lão Tử Giết Người Phạm Pháp Sao ? thuộc thể loại: Võng Du, Truyện Đam Mỹ full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Mạn Thiên Thủy Sắc. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org
Gu Wenjun chỉ ra rằng chính phủ Mỹ đã và đang vượt ra khỏi "ranh giới đỏ", đồng thời nói thêm rằng chính quyền Biden đã mở rộng "danh sách các doanh nghiệp Trung Quốc bị trừng phạt bằng cách sử dụng đủ loại lý do kỳ lạ". Chính phủ Mỹ có thể viện dẫn
Nạn nhân là bà Huỳnh Thị Tam (78 tuổi, mẹ ruột nghi phạm). Theo thông tin ban đầu, vào 8 giờ sáng ngày 19/9, do mâu thuẫn, cãi nhau với mẹ ruột, ông Anh đã dùng dao đâm mẹ tử vong. Nhận được tin báo về vụ việc, lực lượng chức năng đã có mặt tại hiện trường tiến
Site De Rencontre Avec Des Qatari. Chiều 10/6, người nhà đã đưa thi thể của 3 nạn nhân gồm ông nội và 2 cháu gái trong vụ hỏa hoạn xảy ra tại phường Lộc Thọ TP Nha Trang đi hỏa không thành tiếng, mẹ của 2 cháu vẫn chưa thể chấp nhận hiện thực các con của mình đã mãi mãi ra đi cùng ông thân lo hậu sự cho 3 nạn nhân trong vụ hỏa hoạn Ảnh Phú Khánh.Theo gia đình nạn nhân, ông 67 tuổi từ Thái Bình vào Nha Trang thuê căn nhà 3 tầng tại một con hẻm trên đường Nguyễn Thiện Thuật phường Lộc Thọ để ở và mua bán tạp nghỉ hè, 2 cháu 6 tuổi, 9 tuổi đi cùng bố mẹ từ Thái Bình vào thăm ông. Sau thời gian ở tại đây, cha mẹ của 2 bé trở về quê, để các cháu ở lại chơi với nhà gần như bị thiêu rụi, hư hỏng toàn bộ Ảnh Phú Khánh.Khoảng 0h20 sáng 10/6, lửa bùng phát tại căn nhà nơi 3 ông cháu đang ở. Căn nhà nằm sâu trong khu vực hẻm nhỏ nên công tác chữa cháy gặp nhiều khó tiếp cận hiện trường, lực lượng cứu hộ bắt thang lên cứu được 6 người, 2 người khác tự thoát thân."Thấy cháy, người dân liền hô hoán, dùng bình chữa cháy dập lửa song bất thành. Phần căn nhà bị khóa phía trong, lửa lại bùng phát mạnh nên người dân không thể tiếp cận", một nhân chứng tên An kể an khám nghiệm hiện trường vụ cháy Ảnh Phú Khánh.Còn theo ông Hoàng Văn Hải 46 tuổi, bảo vệ dân phố, sau khi cứu được một số người và biết trong nhà còn người chưa thoát ra, bà con la hét, tìm đủ cách để cứu các nạn nhân nhưng "lực bất tòng tâm"."Ngọn lửa đỏ rực, chắn ngay cửa chính. Chúng tôi muốn cứu người nhưng không biết làm cách nào. Mọi thứ diễn ra quá nhanh và cảnh tượng lúc đó vô cùng hỗn loạn", ông Hải nhớ 4h cùng ngày 10/6, đám cháy cơ bản được dập tắt, lực lượng chức năng tìm kiếm, phát hiện 3 ông cháu tử vong trong nhân vụ hỏa hoạn đang được cơ quan chức năng điều tra.
Thuộc truyện Người Bất Tử Chương 45Dịch Khởi Linh***Chu Nhung đứng trên cầu vượt, một tay ôm Tư Nam, tay kia cầm kính viễn vọng, khóe môi hơi giật trong một đêm, đường quốc lộ dẫn đến sân bay đã trở nên rộn ràng nhốn nháo vô cùng, khắp nơi bạt ngàn là zombie xuôi xuống phía Nam, kéo dài đến tận sân bay dân dụng, số lượng có thể lên đến triệu cách mọc cánh bay đi, nếu không tuyệt đối không có khả năng vượt được đàn zombie đông đúc hãi hùng này, cắp thêm cái máy bay trực thăng khác.“Chúng ta lái xe đến phía Nam thôi.” Chu Nhung cọ cọ mặt Tư Nam, cực kì quý ông trưng cầu ý kiến “Đồng chí Tiểu Tư có dị nghị gì không?”Tư Nam vẫn rơi vào trạng thái nửa mê man, ngây ngốc ôm cổ Chu Nhung hài lòng nói “Rất tốt, kế hoạch hành động được nhất trí thông qua…..Nhung ca rất dân chủ nhé.”Số vật tư trên đống SUV còn nhiều hơn cả tưởng tượng của Chu Nhung, nhiều đến mức y phải hơi giật mình. Nếu hai người lấy tốc độ bình thường xuôi xuống phía Nam, thì đống vật tư này có thể cho bọn họ đủ ăn đến Nam Hải, tới nỗi đồng chí Tiểu Tư có tật kén ăn cũng sẽ đách có ý Nhung kéo ghế sau xuống, dùng thảm lông bọc thành một cái ổ, cẩn thận thả Tư Nam xuống đó, cởi quần áo kiểm tra vết thương của thân Tư Nam tràn ngập vết thương rất nhỏ, nhiều không đếm xuể, vùng bụng và tứ chi có một số chấn thương mô mềm, không rõ là bị đánh đập tra hỏi hay do đánh nhau kịch liệt gây nên. Cổ tay, khuỷu tay của hắn thì càng thê thảm hơn, Chu Nhung hiểu được đó là tổn thương do bị điện giật tạo ra, nhất thời phẫn nộ vô sao phải hành hạ em ấy?Trong thời buổi tận thế này, sẽ có người cầm kìm giật điện theo bên người haysao?Chu Nhung dùng khăn mặt nhúng ướt, ủ ấm bằng nhiệt độ cơ thể mình, sau đó khẽ khàng lau chùi kỹ càng cơ thể Tư Nam, động tác nhẹ đến độ như đang vuốt ve mảnh vải tơ tằm. Tư Nam nửa tỉnh nửa mê cực kì dịu ngoan, hắn rất mệt mỏi, ngay cả lúc khăn mặt lau đến cổ họng, tới bộ phận trí mạng như trái tim, cũng chỉ né tránh hai cái tượng trưng, sau đó được Chu Nhung ôm vào lòng, liền không hé răng trời càng ngày càng tối, trong xe u ám, cơ thể Tư Nam trắng nhợt nhẵn nhụi như ngà voi, bởi vì hai ngày liên tục bị mất nước và muối khoáng, đường cong cơ thể vốn mỏng manh mà sắc bén của hắn nay trông có vẻ gầy yếu hơn. Chu Nhung thử đo đạc, cảm thấy có thể dùng một tay ôm trọn vòng eo của Tư Nam, đáy lòng không khỏi hơi phát nóng.“Bạn nhỏ Tư Tiểu Nam……..” Chu Nhung miệng nói lầm bầm, đổi một cái khăn sạch khác, tỉ mỉ lau sạch sẽ mặt mũi với tóc tai Tư Nam, hài lòng hôn lên mi tâm của hắn “Ừm, Tư Tiểu Nam của chúng ta là anh bạn yêu sạch sẽ, đúng không nào?”Tư Nam mơ mơ màng màng “ừm” một cho cùng, Chu Nhung cũng là một chàng thanh niên Alpha trẻ tuổi, thừa thãi hooc mon nam tính, nếu đặt trong bình thường, ngày hôm trước ít rèn luyện, sáng hôm sau khi tỉnh dậy sẽ chọc chọc cho ván giường cũng đòi xả. Tuy rằng sau khi virus bùng nổ, ngày nào cũng mệt nhoài, thế nhưng chỉ cần rảnh rỗi, đến đêm chắc chắn sẽ có mộng nguy hiểm hơn là đồng chí Tiểu Tư cực kì cực kì bám người, mặc dù ý thức đang rơi vào tình trạng mơ hồ, cũng không chịu thả tay Chu Nhung ra. Trong mấy giây Chu Nhung đi đổi khăn mặt, hắn còn hừ nhẹ tỏ vẻ không hài lòng, hừ đến mức máu nóng Chu Nhung tăng vọt lên đỉnh đầu.“Muốn Nhung ca không?”Tư Nam “Ừm.”“Nhung ca đẹp trai lai láng không?”Tư Nam lại “Ừm.”Chu Nhung hôn lên khóe môi hắn, hài lòng ghê gớm, khen ngợi nói “Ngoan, đồng chí Tiểu Tư của chúng ta cũng rất đẹp trai……..chỉ cần đừng chơi trò mất tích nữa thì càng đẹp trai hơn rồi.”Trong xe ấm áp, hơi thở pheromone ngọt lịm của Omega dần dần tỏa ra, kích thích Chu Nhung một lúc lại cứng, lại xìu, lại cứng, lại xìu, lại cứng, quả thực hận đến mức chỉ muốn phạm tội. Y hít sâu một hơi, cố gắng cắn phần thịt gáy non mềm ngọt lịm vô cùng kia, chẳng qua không dám cắn cho trầy da, sau đó kéo thảm lông hung hăng cuộn tròn Tư Nam lại, cảm thấy giờ phút này lòng cao thượng của mình có thể sánh ngang với Liễu Hạ có điều, Tư Nam đang mê man tuyệt không có cảm kích Chu Hạ Huệ, lúc bị cuốn xong thậm chí còn vùng vẫy, nhắm chặt hai mắt, trông có chút bất Nhung nhoài người ra cốp xe lục lọi một chút, muốn tìm thứ gì dễ tiêu hóa bón cho Tư Nam, đột nhiên nhìn thấy một cái cái túi leo núi ở trong không bật đèn xe, sợ ánh sáng sẽ dẫn dụ đàn zombie đến, ngậm đèn pin mở cái túi đó ra, chỉ thấy bên trong có hai linh kiện súng ống và đạn dược, dao găm, pin, găng tay, ngoài ra còn có vài tờ giấy, tên và sinh nhật không nói cũng biết là mắt Chu Nhung nhìn đến khuôn mặt của tên da trắng đó, cảm giác loáng thoáng quen mắt càng ngày càng rõ ràng, cầm đèn pin chiếu kĩ quan sát một nhiên trong đầu y chợt tỉnh, ý thức được cái cảm giác quen thuộc ấy từ đâu mà đến── Quả thực trước đây đã từng trông thấy một gương mặt cực kì tương tổng thống tiền nhiệm của nước A!Lúc y còn chưa được điều động xuống bộ đội bí mật 118! Người này đã từng cùng phái đoàn tới thăm hỏi!Người có gương mặt tương tự thực ra có quá nhiều trên đời, hơn nữa qua vài năm, trí nhớ cũng không còn rõ nét, Chu Nhung nhất thời không dám khẳng định trăm phần trăm suy đoán của mình. Nhưng y nháy mắt liên tưởng đến thứ gì đó nhiều hơn, bức mật hàm gửi đến từ nước A trong phòng thông tin liên lạc của quân khu B, chữ kí cuối tờ công văn, giống y đúc với dòng họ của phó tổng thống tiền nhiệm nước thất lạc quân đội muốn tìm kiếm, Omega con lai, phải tránh dùng bất kì mọi thủ đoạn khôi phục thần trí, tránh tạo thương vong không cần thiết…….Chu Nhung sợ hãi mà nhìn Tư Nam, người sau đang cuộn tròn người trong thảm lông, ngủ rất không ngon giấc, mi tâm vẫn nhíu đời sẽ có chuyện trùng hợp đến vậy à?Nhưng nếu họ đang tìm kiếm Tư Nam………Vượt qua đại dương xa xôi ngàn dặm, trong tận thế nguy hiểm khắp nơi, trên người Tư Nam có thứ gì, làm bọn họ dù liều mình cũng phải đuổi theo sao?Chu Nhung tìm được gói bột sôcôla trắng giàu protein, là đồ ăn giàu dinh dưỡng giàu năng lượng khi dã ngoại của nhà binh, bèn dùng nước quấy nó thành cháo, để đầu Tư Nam gối lên bắp đùi mình, cẩn thận bón từng thìa cho Nam cực kì chống cự với dạng đồ ăn sền sệt, ăn vô cùng khó chịu, gần như mỗi miếng đều phải dùng thủ đoạn dụ dỗ lừa gạt mới có thể nuốt xuống, bón được mấy thìa thì không thèm ăn nữa. Chu Nhung hết cách, chỉ đành bế hắn lên, vỗ một cái vào mông coi như trừng phạt, sau đó tự mình ăn hết bột sôcôla sền sệt ngọt cốp còn có các loại bánh quy, Chu Nhung ngậm đèn pin lục lọi nửa ngày, bất mãn sâu sắc với bao bì thực phẩm thiếu tính sáng tạo trong việc thiết kế của nước A, cuối cùng cũng lục được một nửa cái bánh nhân ruốc, y như lấy được chí bảo.“Được rồi, đồng chí Tiểu Tư, về sau cái này sẽ là thùng đồ ăn chuyên dụng của em.” Chu Nhung lầm bầm nói, đem bình sirô, sôcôla, sữa bột lục tục tìm được, quẳng hết vào thùng bánh quy, lấy bút Mark, viết bốn chữ “Thuộc về Tư Nam” trên thay, Tư Nam khá chấp nhận với món cháo sữa thêm sirô, cách quãng đã ăn được nửa bát. Chu Nhung lại bóc cái bánh ngọt dinh dưỡng trong túi của khẩu phần ăn dành cho binh sĩ, lấy một miếng đậu phụ khô to, đút hết cho Tư Nam ăn, ngắm khóe môi hắn ăn đến hơi hồng hồng, mà trong lòng cực kì thỏa mãn.“Thích không?” Cách tấm thảm lông, y ôm Tư Nam vào ngực, nhỏ giọng Nam hình như có chút ý thức, nhưng vẫn không nhận ra, gật gật “Ừm.”“Em là người nước A sao?”“……..Ừm.”Chu Nhung ngẫm nghĩ, đắn đo một lát, hỏi “Bọn họ…..ba người kia, vì sao muốn bắt em?”Lông mày Tư Nam nhíu chặt, trong tiềm thức hình như đang trải qua kí ức cực kì đau đớn nào đó, giãy dụa nhè nhẹ.“Vì sao bắt em? Có phải em cầm thứ gì đó không?”Tư Nam cố gắng quay đầu, tần số giãy dụa càng ngày càng mạnh. Một tay Chu Nhung không thể ôm được hắn, bèn dùng hai tay đè chặt hắn lên bắp đùi mình, lại thấy vẻ mặt hắn ngày càng nôn nóng, lồng ngực lên xuống dồn dập, sau đó phát ra tiếng thét chói tai nho nhỏ, đó là tình trạng thiếu oxi!“Không sao, không sao……” Chu Nhung thấy tình trạng bất thường, lập tức ôm chặt hắn vào lòng, cố gắng vỗ về mái tóc và bờ lưng của hắn, không ngừng lặp lại bên tai “Đừng sợ, là lỗi của Nhung ca, không hỏi em nữa…….Không sao, đừng sợ…………..”Một lúc sau, cơn giãy của Tư Nam mới dần dần dừng lại, nằm trong khuỷu tay y, mi tâm vẫn đang nhíu chặt.“Nhung ca sai rồi, không hỏi nữa có được không?”Chu Nhung cọ râu vào khuôn mặt lạnh lẽo của hắn, cọ đến nỗi Tư Nam không vui né thở nhẹ một hơi, không dám hỏi vấn đề liên quan đến mà, cơ thể ấm áp vẫn dính sát trong lòng mình, trong xe yên tĩnh tới độ có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch. Một lát sau, Chu Nhung lại thấy ngưa ngứa trong lòng, không nhịn được khụ một tiếng“Tư Tiểu Nam!”Tư Nam mê mê man man.“Em có thích Nhung ca không?”“Ừm.”Chu Nhung còn chưa kịp bình tĩnh, đã bị cái chữ ừm thừa nhận rõ ràng này quất cho mê luôn, một lúc sau mới “hú” một tiếng, rồi xấu bụng hỏi “Em thích Nhan Hào không?”Quả thực quá giậu đổ bìm leo, nếu có Nhan Hào ở đây chắc chắn sẽ xông lên táng cho y luôn này Tư Nam chần chừ vài giây, “………Ừm.”Chu Nhung “?!”“……………..” Chu Nhung thay đổi suy nghĩ nhanh như chớp, hỏi “Em thích Xuân Thảo không?”“Ừm.”“…………Quách Vĩ Tường thì sao?”“Ừm.”“Đinh Thực nữa?!”“Ừm.”Chu Nhung bi phẫn nói “Đừng có ừm’ nhiều như vậy chứ! Nói cụ thể đi!”Tư Nam phát ra tiếng “ê a” kháng cự, đại khái là không muốn nói cụ Nhung như một con sói đang ăn đến một nữa thì bị người ta mạnh mẽ cướp mất, ngồi gãi gãi lỗ tai ở đó, đột nhiên nhướn mày nảy ra ý hay, đổi sang cách hỏi khác“Thế trong tất cả mọi người, em thích Nhung ca nhất phải không nào?”Tư Nam xoay người, thoạt nhìn vậy mà có chút ngường ngượng, nhỏ giọng nói “Ừm.”Trăm hoa đua nở, pháo mừng nổ vang là Nhung vô cùng đắc chí, cảm thấy con đường sáng lạn rực rỡ đang từ từ mở ra ngay trước, mắt thấy sắp tới chuyện cưới xin lấy tiền mừng, uống chén rượu giao bôi đi vào động phòng của đỉnh nhân sinh ngửa mặt cười to vài tiếng với ông trời, xoa xoa hai má gầy gò của Tư Nam “Rất tốt, Nhung ca cũng thích em, thích em nhất luôn.”Nói xong, y hôn lên thái dương Tư Nam, giẫm chân ga lái ô tô, hướng đến một thị trấn trong vùng hoang dã trước khi màn đêm buông xuống.***Cuối tháng chạp, trời đông giá rét, nước đóng thành đêm Chu Nhung lái xe, ban ngày mới dám chợp mắt một lúc. Y phân tích kĩ càng dấu tích của đàn zombie, cố gắng kiếm tuyến đường hoang dã không người, địa hình cao dốc, thong thả mà an toàn chạy thẳng xuống phía cả thành phố và làng mạc ven đường, đều biến thành đống đổ nát chỉ trong một thì cao mà đất lại xa, gió Bắc gào thét. Thôn làng xa xôi trước mắt tĩnh lặng trống vắng, cỏ hoang trong đồng ruộng theo gió dạt về một phía, có thể nhìn thấy thấp thoáng bóng người di động nhỏ bé như con kiến, chậm rãi di chuyển trên bờ là buổi ban trưa của một ngày âm u của ngày nào đó, Chu Nhung dừng xe ở giữa sườn núi, sau khi bố trí xong xuôi chướng ngại vật, để Tư Nam mê man bị cuộn tròn gối lên đùi mình, gục xuống ngủ một lát trên bàn lâu sau, có tiếng động soạt soạt soạt soạt khiến y tỉnh dậy, mở mắt nhìn thử, chỉ thấy Tư Nam đã tỉnh táo, vẫn gối trên đùi y không ngừng giãy dụa, giống như cực kì không thoải ngày nay, Chu Nhung đã hôn hôn ôm ôm cọ cọ thành thói, thuận miệng hôn lên mí mắt hắn một cái “Sao thế?”Tư Nam lập tức ngước mắt nhìn y, lông mi mở thành hình cánh quạt cực kì nổi bật, con người hiện lên sự nghi ngờ cực kì rõ ràng, phảng phất như đang hỏi vì sao anh tùy tùy tiện tiện hôn tôi thế?“!!” Chu Nhung lập tức hiểu ra, thầm nghĩ tiêu điều, y đách tỏ ra chút chột dạ nào, mà thản nhiên đón lấy ánh mắt của Tư Nam, mặt mày từ ái ấm áp như mùa xuân, hỏi “Tỉnh rồi? Không thoải mái ở đâu?”“………..” Tâm trí Tư Nam còn rất mơ hồ, nhắm mắt lại, một lát sau mới mở ra, giọng nói khàn khàn ủ rũ “……….Nóng…………”Chu Nhung vuốt ve lòng bàn tay hắn, đúng là rất nóng, bèn nới lỏng thảm lông ra một chút “Giờ thì sao?”Tư Nam khẽ giãy hướng lên trên, cái cổ càng thoải mái dựa vào bắp đùi rắn chắc của Chu Nhung, sau đó phun ra một chữ“Nước.”Chu Nhung “……………….”Đội trưởng Chu cảm thấy cực kì đắng lòng. Bởi vì liên quan đến tư thế hơi thay đổi, khuôn mặt của Tư Nam gần như áp sát đùi trong của y, máu nóng giống đực của Alpha sôi trào từ trên đầu xông thẳng xuống phía dưới.“Đồng chí Tiểu Tư,” Chu Nhung bón hai hụm nước, thấy Tư Nam quay đầu không uống nữa, mới tình ý sâu xa cúi đầu hỏi “Tư thế hiện tại của hai ta thực sự nghiêm túc hợp để nói chuyện sao?”Tư Nam nhắm chặt mắt, phát ra tiếng thở nho nhỏ vững chí Tiểu Tư hiển nhiên không muốn nói Nhung lại rơi vào cái vòng không ngừng tuần hoàn cứng──rồi xìu──lại cứng──rồi xìu──cứng tiếp. Y tê liệt ngồi trên ghế lái, cảm nhận bộ vị nhạy cảm kia ngẩng đầu mấy trăm lần, cách lớp quần rằn ri dày cộp, vẫn có thể ngửi thấy mùi hương Omega ấm áp phả vào mặt anh thương em đi, y tuyệt vọng chí Tiểu Tư rất thích mình mà, biết đâu sau khi được mình yêu thương lại càng thích hơn thì sao?Buổi trưa hôm đó, phút tỉnh táo ngắn ngủi đột nhiên ấy, đã dự báo rằng số lần Tư Nam tỉnh dậy dần dần nhiều hơn. Ngày hôm sau, khi Chu Nhung đang bón rau cải đóng hộp trộn cơm thịt, hắn thậm chí còn mơ mơ màng màng gọi “Nhung ca”, sáng sớm ngày thứ ba hắn đang ngủ dựa vào bả vai Chu Nhung, đột nhiên khi xe lắc lư tiến về phía trước thì tỉnh dậy, yếu ớt hỏi”…….Chúng ta đang đi đâu?”Chu Nhung ngậm thuốc lá, bi ai nói “Mở phòng.*”Tiếng Trung uyên thâm hết sức, trình độ hiểu biết của Tư Nam hiển nhiên chưa với tới, mơ mơ màng màng “Ờm” một qua, Chu Nhung thực sự đúng là chạy đi thuê phòng. Trước khi trời tối, y tìm được một căn nhà hai tầng bằng xi măng của đội kiểm lâm trong rừng, cơ sở vật chất đầy đủ, không có người ở rất lâu rồi, chung quanh đầy bụi bặm, trong bếp còn có nửa bình ga và nồi niêu xoong khéo léo đỗ xe che trước cửa nhà, tạo thành một tấm chắn cực kì kín đáo, cửa xe đối diện với lối vào để lúc nào cũng có thể đối phó với tình hình bất ngờ. Sau đó, dành nửa ngày dọn dẹp vệ sinh, sửa sang giường chiếu, nổi lửa đun nước, ngọn lửa liu riu từ từ ninh nhừ nồi cháo thịt thơm nức mà ấm áp.“Tư Tiểu Nam?’ Chu Nhung ngồi xổm bên giường, xoa xoa khuôn mặt ngủ say của Tư Nam, dịu dàng nghiêm túc dạy dỗ “Đêm nay là giao thừa tạm biệt năm cũ đón năm mới, nghe lời anh, hai ta nhất định phải tắm rửa, bằng không không thể giải xui.”Tư Nam phát ra nhịp thở vững vàng có quy luật.“Nếu em vẫn không tỉnh, Nhung ca sẽ giúp em tắm rửa đấy nhá.”Chu Nhung đợi một lúc, lẩm bẩm nói “Xem ra em thực sự muốn Nhung ca giúp em tắm……Được rồi.”Y cực kì cẩn thận kéo thảm lông ra, cởi áo khoác với áo sơ mi của Tư Nam, tiện đà cũng cởi nốt đôi giày. Kế đó, y chuẩn bị tinh thần, không ngừng lẩm nhẩm tám điều vinh quang tám điều ô nhục của chủ nghĩa xã hội và hai mươi tư từ ngữ giá trị quan cốt lõi, mới dám cởi quần dài của Tư Nam, cố gắng không nhìn cơ thể trần trụi trong lòng mình, ôm Tư Nam vào phòng tắm, thả vào bồn tắm ấm bạt cả chặng đường dài, hôm nay có thể được tắm nước nóng, thực là một chuyện xa hoa biết nhường Nam vừa mới thả vào trong bồn tắm, bèn phát ra tiếng thở dài thoải mái, mơ mơ màng màng ôm chặt cánh tay Chu Nhung.“Đừng lộn xộn, nước tắm tràn ra bây giờ, sh……”Chu Nhung ngồi ở bên bồn tắm, nhặt cục xà phòng, sát lung tung lên người sũng nước của Tư Nam. Chuyện này đối với y mà nói quả thực cực kì khó khăn, nó không chỉ thuộc về vấn đề giá trị quan cốt lõi của xã hội chủ nghĩa, mà còn vì chính bản thân Tư Nam cũng vô cùng không phối hợp, khi nửa tỉnh nửa mơ hình như có hứng thú vô cùng với cánh tay Chu Nhung, cứ vùng vằng ôm chặt, làm bọt nước văng khắp người trên của Chu Nhung bị bắn đầy nước, quần áo quân trang dính lên người rất khó chịu, làm y có chút bực bội.“Đồng chí Tiểu Tư, mời phối hợp một chút.” Chu Nhung bóp chóp mũi hắn, nghiêm túc nói “Còn thế này nữa là đánh mông em đó nha.”Xoang mũi đồng chí Tiểu Tư phát ra tiếng nỉ non mơ hồ, mái tóc ướt nhẹp dính sát vào cái cổ thon Nhung không dám nhìn kĩ, nhanh chóng quay đầu, khàn khàn nói “Đợi lát nữa đánh tiếp, mặc quần áo rồi đánh.”Mùi pheromone của Omega xen lẫn với hơi nước nóng bỏng, khiến trái tim Chu Nhung điên cuồng đập thình thịch. Y nín thở, đi ra ngoài uống vài hớp nước lớn, máu nóng sôi trào rốt cuộc cũng bình ổn nhanh tắm cho xong, qua cái màn dày vò này nữa là không vấn đề Nhung hạ quyết tâm như thế, tiện tay cởi áo sơ mi ướt sũng, để trần thân trên chỉ mặc mỗi quần dài, đẩy cửa tiến vào nhà tắm, sau đó sững người.── Trong mấy phút ngắn ngủi y đi ra ngoài, Tư Nam vậy mà đã Nam ngồi trong bồn nước nóng, vừa mới tỉnh dậy nên có chút ngơ ngác, cúi đầu nhìn chính mình, rồi ngẩng đầu nhìn cơ thể dũng mãnh để trần của Chu Nhung, đờ đẫn mất hồn ngay tại chỗ.
Nguyên Tác Bất Tử Giả. Tác giả Hoài Thượng. Biên tập Khởi Linh. Đang soát lỗi Thể loại ABO, cp AO, cường cường, tận thế, đánh nhau với zombie, kinh dị, nguy cơ sinh hóa, ông trời tác hợp, hoan hỷ oan gia, HE. Tình trạng bản gốc 85 chương chính văn. Diễn viên chính Chu Nhung, Tư Nam. Phái hành động đẹp trai không quá ba giây công x có giá trị vũ lực xui xẻo thụ. Phối hợp Đám bạn bè đồng đội cùng quần chúng zombie kêu gào đòi ăn. Văn án “Khi chúa Jesus ngự xuống lần nữa, những kẻ đã chết trong Đức Kitô nhất định sẽ đội mồ sống dậy đầu tiên.” – Trích 《Thư thứ nhất gửi tín hữu Thêxalônica 416》 Năm 2019, virus zombie bùng nổ, chỉ vài tháng ngắn ngủi đã quét sạch toàn bộ trái đất. Tin tức gián đoạn, điện nước bị cắt, hóa chất rò rỉ, nhà máy điện hạt nhân phát nổ, thành phố trở thành vùng đất của địa ngục. Vào thời đại không có thượng đế, hay chúa cứu thế trong truyền thuyết, thuốc súng đạn dược vũ khí nóng lần nữa được đốt lên trong tay vô số người trần. Pass Mọi người vào mục About – Pass để giải nhé ❤ Mục Lục Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4 – Chương 5 Chương 6 – Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 – Chương 10 Chương 11 – Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15 Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 – Chương 20 Chương 21 – Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25 Chương 26 – Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30 Chương 31 – Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35 Chương 36 – Chương 37 – Chương 38 – Chương 39 – Chương 40 Chương 41 – Chương 42 – Chương 43 – Chương 44 – Chương 45 Chương 46 – Chương 47 – Chương 48 – Chương 49 – Chương 50 Chương 51 – Chương 52 – Chương 53 – Chương 54 – Chương 55 Chương 56 – Chương 57 – Chương 58 – Chương 59 – Chương 60 Chương 61 – Chương 62 – Chương 63 – Chương 64 – Chương 65 Chương 66 – Chương 67 – Chương 68 – Chương 69 – Chương 70 Chương 71 – Chương 72 – Chương 73 – Chương 74 – Chương 75 Chương 76 – Chương 77 – Chương 78 – Chương 79 – Chương 80 Chương 81 – Chương 82 – Chương 83 – Chương 84 – Chương 85 Hoàn chính văn Hình minh họa
Trang chủ Đời sống Showbiz Thứ Bảy, ngày 10/06/2023 1924 PM GMT+7 Loạt tài tử đình đám thời phim mì ăn liền “thay da đổi thịt” sau nhiều năm vắng bóng. Bất ngờ nhất là tài tử phim "Lệnh truy nã". Lê Tuấn Anh Trong các sao nam đình đám của thập niên 90 phải kể đến “tay chơi” Lê Tuấn Anh trên màn ảnh. Anh là bảo chứng phòng vé khi đảm nhận nhiều vai phong trần, lãng tử nhưng có chút đểu cáng, sở khanh. Vai diễn đánh dấu sự thành công của Lê Tuấn Anh là Thái Salem trong phim Lệnh truy nã, đóng cùng Lý Hùng, Việt Trinh... Vai diễn trong phim Gió qua miền tối sáng là tác phẩm truyền hình cuối cùng anh tham gia trong sự nghiệp diễn xuất. Hiện tại, anh lui về hỗ trợ bà xã Hồng Vân, đồng thời là ông chủ quán nhậu. Gần đây nhiều cư dân mạng không khỏi ngỡ ngàng khi tài tử Lê Tuấn Anh giảm được 42 kg sau hơn 6 tháng. Anh từ 126 kg trở về mức 84 kg. Hậu giảm cân, anh thấy người nhẹ nhõm, vui khỏe và duy trì chế độ tập luyện, ăn uống khoa học. Nhiều người nhận xét Lê Tuấn Anh đã có một màn “thay da đổi thịt”. Nhiều người phải trầm trồ với ngoại hình lẫn dung mạo của tài tử này sau một thời gian anh bị “xuống mã”. Giờ đây vóc dáng, khuôn mặt anh đã thon gọn, vòng bụng cũng giảm rõ rệt. Thái San Thái San được mệnh danh “hoàng tử điện ảnh” với gương mặt điển trai và là người tình màn ảnh của nhiều kiều nữ Việt trong thập niên 90. Anh thường được giao những vai công tử nhà giàu hay sinh viên tốt bụng. Anh được đạo diễn Lê Hoàng Hoa phát hiện tài năng và giao vai diễn đầu tay. Sau đó, anh theo học 2 trường về nghệ thuật, theo đuổi đam mê diễn xuất. Anh thường xuyên được giao vai diễn hiền lành, một trong những vai diễn ấn tượng phải kể đến tác phẩm đóng cùng Việt Trinh phim Sao em vội lấy chồng và Diễm Hương phim Tấm Cám. Trong vòng 10 năm, anh đóng gần 40 phim, gồm cả vai chính lẫn phụ. Ngoài đóng phim, anh còn có tài ca hát. Thời còn là sinh viên đại học, anh đi hát cho đoàn ca nhạc trẻ Đà Lạt và lưu diễn khắp nơi với những ca khúc như Triệu đóa hoa hồng, Ngôi sao ban chiều… Sau khi quyết định chia tay giấc mơ điện ảnh, anh sang định cư tại Pháp. Thời gian đầu, anh gặp khó khăn khi mưu sinh và chăm sóc mẹ. Anh chia sẻ trong chương trình “Gõ cửa thăm nhà” “Lúc đó, tôi quyết định bỏ luôn sự nghiệp vì sự nghiệp không quan trọng bằng tình mẫu tử. Tôi cảm nhận được mẹ cần mình ở cạnh để chăm sóc, tôi thương và không muốn xa mẹ. Vì lý do đó, tôi ở luôn bên Pháp cho đến khi mẹ mất”. Ngày nhỏ khi mới lên 6 tuổi, anh đã được cha đưa về Việt Nam sau khi cha mẹ ly thân. Chính vì vậy, anh luôn mong được chăm sóc cho mẹ. Hiện tại Thái San đã xây dựng cơ ngơi ở Pháp. Anh điều hành một công ty du lịch, lấy bằng thạc sĩ du lịch và thi thoảng về Việt Nam tham gia dự án và thăm quê. Ở tuổi trung niên, anh khiến không ít khán giả bất ngờ vì khó nhận ra “hoàng tử điện ảnh” một thời. Lý Hùng Lý Hùng là tên tuổi đình đám vào thập niên 90 với nhiều bộ phim như Hồng hải tặc, Cảnh sát đặc khu, Kế hoạch 99… Vai diễn đưa anh lên hàng ngôi sao chính là trong phim Phạm Công – Cúc Hoa. Anh cũng được coi là bạn diễn ăn ý của hầu hết các sao nữ nổi tiếng khi đó. Ở thời kỳ đỉnh cao, cát-xê của Lý Hùng lên tới 30 triệu đồng/phim, tương đương 60 cây vàng thời bấy giờ. Chính vì vậy, anh được ghi kỷ lục là "Nam diễn viên có cát-xê cao nhất Việt Nam". Đi qua thời kỳ phong độ đỉnh cao về diễn xuất, Lý Hùng giờ đây vẫn theo đuổi đam mê nghệ thuật. Anh tham gia đóng phim ít hơn nhưng nhận lời xuất hiện ở một số game show. Anh bận rộn với việc kinh doanh, đồng thời tranh thủ thời gian để đi du lịch cùng gia đình. Ở tuổi 54, anh vẫn lẻ bóng một mình nhưng sống gần gia đình nên không cô đơn. Tài tử sống trong căn biệt thự rộng lớn 700m2 ở TP. HCM. Anh thích chăm sóc vườn cây, chim cảnh, cá cảnh và tập thể dục tại nhà. Sau 20 năm mất liên lạc, anh có dịp hội ngộ bạn diễn ăn ý Diễm Hương khi cô về Việt Nam. Hai người cùng nhóm bạn cũ gặp nhau sau 30 năm, trò chuyện hàn huyên suốt 8 tiếng. Hoàng Phúc Vẻ ngoài nam tính và diễn xuất chuyên nghiệp giúp Hoàng Phúc trở thành một trong những sao nam nổi tiếng vào giai đoạn những năm 90 của màn ảnh Việt. Từ khi mới 13 tuổi, anh đã bén duyên với điện ảnh. Tên tuổi anh ghi dấu qua hàng loạt tác phẩm ăn khách phòng vé như Đảo hải tặc, Lệnh truy nã, Tây Sơn hiệp khách… Vào giai đoạn dòng phim “mì ăn liền” thoái trào là lúc gia đình Hoàng Phúc gặp biến cố. Anh rút lui khỏi phim ảnh để dành thời gian chăm sóc người mẹ bị tai biến. Năm 2007, sau khi mẹ qua đời, anh mới dần trở lại màn ảnh. Một số vai diễn phản diện trong các phim Bẫy rồng, Cưới ngay kẻo lỡ, Để Mai tính 2… đánh dấu màn tái ngộ của anh với khán giả. Đến nay, anh đã có trên 300 vai diễn lớn nhỏ, đồng thời còn đảm nhận vai trò đạo diễn, nhà sản xuất phim. Anh cũng có dịp tái ngộ người tình màn ảnh Việt Trinh sau nhiều năm ảnh trên. Hình ảnh tài tử ở tuổi ngoài 50 vẫn rất phong độ, trẻ trung. Thời gian gần đây, anh ít đóng phim hơn mà dành nhiều thời gian cho gia đình. Nguồn "Đệ nhất mỹ nhân Việt" và một sao nữ khác cũng phải chịu cay đắng tình trường. Theo Thu Vũ Tổng hợp Arttimes Ngôi sao điện ảnh Việt Nam Xem thêm
Hình tượng công trong Người bất tử thuộc loại dễ gây cảm tình. Dĩ nhiên anh đẹp trai lai láng, 8 múi chân dài eo thon, nhưng không giống với hình ảnh quân nhân âm trầm, phổ biến trong đam mỹ, Chu Nhung cà lơ phất phơ, lưu manh côn đồ, dạy ra một lũ đàn em y hệt như mình. Tôi tìm thấy ở anh những điểm tôi đã say mê ở Lại Kiệt – luôn là cột trụ tinh thần cho các thành viên của đội, hào sảng, dũng mãnh. Dù bất kỳ hoàn cảnh nào, Chu Nhung cũng không rời bỏ đàn em. Nếu anh hứa sẽ quay lại thì dù phải rẽ biển zombie, anh cũng sẽ mở đường máu quay lại. Nhưng có lẽ đây là truyện chủ thụ, đề cao thụ hơn công nên thời điểm công xuất hiện để cứu thụ luôn hơi trễ so với thụ tự cứu trong truyện là một đứa bé đáng thương, từ năm 6 tuổi đã bị mẹ biến thành vật thí nghiệm, tiêm vào người đủ loại thuốc, dần trở nên miễn dịch với mọi virus. Chính vì thế, cậu bé bị bắt vào căn cứ huấn luyện tàn khốc. Điện giật, đánh đập tàn nhẫn… tôi đồng tình với tác giả khi đặt tên truyện. Bị hành như thế mà không chết thì đúng là người bất tử. Vì tuổi thơ quá dữ dội mà thụ sẽ biến thành cỗ máy sát nhân khi bị dồn vào đường cùng. Tôi thực sự khâm phục Tư Nam khi bị đối xử mất nhân tính vậy mà vẫn giữ được phần lương thiện vẹn nguyên trong sáng. Tư Nam luôn tỏ ra lãnh đạm nhưng hành động của cậu chứng minh trái tim nhân hậu của cậu hùng hồn hơn bất cứ lời nói nào. Khi phải bỏ lại những người đã bị lây nhiễm, Chu Nhung yêu cầu họ tự giác đứng ra khỏi hàng. Người đàn ông đầu tiên dũng cảm nhận mình đã mắc virus được anh tặng cho viên đạn cuối cùng mà anh định dùng để tự sát trong trường hợp xấu nhất. Rồi đến một cô gái, nhưng đạn đã hết rồi.“Tư Nam bình tĩnh đứng đối diện cô gái đó, thấp giọng hỏi “Các anh ấy không còn đạn nữa, anh giúp em nhé? Anh cam đoan sẽ rất nhanh.”“Sẽ không có bất kì đau đớn nào đâu,” Tư Nam mặt bao người, hắn vươn tay lau sạch lớp tro bụi trên mặt cô gái, cố gắng xóa đi hàng nước mắt làm nhòe lớp mascara, sau đó chải kĩ càng mái tóc cho cô. Hắn bẻ lại cổ áo, vỗ sạch bụi đất dính trên cái váy màu hồng cánh sen, tựa như một quý ông điềm đạm phục vụ nàng công chúa cao quý của thân cô gái run rẩy, tiếng thút thít bị đè nén làm cô nói không nên lời. Tư Nam giơ hai tay ôm cô vào lòng, hỏi “Em tên là gì?”Cô gái nuốt hàng nước mắt chua xót, khẽ mỉm cười, cố gắng “vâng” một giây sau phần gáy của cô đột ngột vang lên một tiếng ── crắc! Thậm chí chẳng phun ra chút nước bẩn nào, thân hình lập tức mềm Nam đỡ cơ thể đã không còn sức sống của cô, chậm rãi đặt trên nền đất, động tác nhẹ nhàng như thể cô ấy chỉ đang chìm sâu vào giấc ngủ vĩnh hằng.”Tôi đã không biết tàn nhẫn lại có thể dịu dàng đến thế. Miêu Miêu quả thực may có điểm cần trừ ở đây thì đó là tác giả cho thụ quá mạnh khiến công có phần bị lu nhân vật phụ trong truyện khá ổn. Nhan Hào – bông hoa của đội, đẹp trai không góc chết, ban đầu bị Tư Nam nghi ngờ là chơi gay với Chu Nhung, tài năng có thừa nhưng vẫn thất tình như thường. Xuân Thảo – cô gái mạnh mẽ, thông minh không thua bất kỳ Alpha nam nào. Đại Đinh ôm mối tình với Tiểu Kim Hoa nhi, cứ tưởng là cô em xóm núi ngây thơ mong manh, hoá ra lại là chị đại cấp bậc cực cao trong căn cứ… Và Ninh Du. Tôi vô cùng thích nhân vật này. Ông ta xuất hiện không được hay ho cho lắm. Ông là nhà khoa học nắm trong tay việc sản xuất kháng thể nên cực kỳ quan trọng, dù tất cả chết hết vẫn phải bảo vệ Ninh Du chạy thoát an toàn. Để bắt được Tư Nam, ông ta không ngại dùng thủ đoạn lừa gạt. Bắt được rồi, không ngại rút phát 800cc máu đem thí nghiệm, cũng sẵn sàng dùng người sống làm vật thí nghiệm. Nhưng càng xem càng thấy Ninh Du là một nhà khoa học đầy lý trí và hoàn toàn chỉ tập trung vào mục tiêu cứu loài người. Để làm được việc đó, ông đè nén bi thương, dùng người sống làm thí nghiệm, thậm chí chấp nhận chết để bảo vệ kháng thể. Từ thời điểm Ninh Du nghĩ chỉ cần Tư Nam và Chu Nhung sống sót, mình chết cũng chả sao, ai tìm ra kháng thể cũng được, tôi đã tha thứ cú lừa gạt mà ông ta dành cho Tư Nam. Một người đến mạng mình còn không thiết thì dăm thủ đoạn có ý nghĩa gì đâu. Sau khi thành công chế tạo vaccine, ông tự sát vì đã hoàn thành sứ mệnh. Trước khi chết, ông vẫn tính toán cho đội của Chu Nhung, dành tặng cho họ món quà cuối phong truyện này cũng khác với Hoài Thượng bình thường, xen lẫn các đoạn gay cấn cao trào là những màn đấu khẩu khiến không khí bớt nghẹt thở, cũng như tạo hình ảnh khung cho đội Chu Nhung. Review - Thật ra thì không còn nhớ gì để review, vì đọc truyện năm từ năm ngoái lận. Truyện này nằm vị trí thứ hai trong Danh sách đề cử 2017 trên tieuba, nên cứ an tâm đọc nhé. Nói về điểm đặc sắc Bối cảnh tận thế kết hợp OAB nhưng có sự mới mẻ. Tính cách nvc mạnh mẽ, cuốn hút. Phải nói là tác giả đã rất thành công trong việc miêu tả nhân vật này lạnh lùng, mạnh mẽ, quyết đoán, cô độc nhưng vẫn có nét rất đỗi dịu dàng. Diễn tả quá trình phiêu lưu mạo hiểm rất kịch tính, hấp dẫn. Cách miêu tả dàn nhân vật phụ tuy không quá xuất sắc, nhưng tạm ổn. Tình tiết OK, không có quá nhiều buff hay lỗ hổng. Tính cách nv công ấm áp; tuy so với thụ có vẻ ít nổi bật, nhưng lại trái ngược với quá khứ và những con người thụ đã tiếp xúc; khiến cho sự yêu thích mù quáng của nvc với công không có vẻ khiêng cưỡng. Sự lưu manh, sự tốt bụng của anh là thứ, tuy không phải tốt nhất, nhưng là thứ nvc cần. Tình cảm đồng đội, anh em trong truyện rất ấm áp, rất cảm động. Đây cũng một điểm thành công khác của truyện. . Nói đến điều không thích ở truyện này Có rất nhiều điểm nhỏ không thích ví dụ như tính cách công không nổi bật bằng nvc. Không khí giữa nvc và công còn thiếu một chút bốc lửa, kịch tính. Phản diện siêu mạnh, siêu mưu mô thế mà dàn nv chính diện trong tiểu đội vẫn giải cứu con tin thành công bằng vài lý do khá ngớ ngẩn; Dựa theo cốt truyện phát triển, thì về sau những tình tiết phiêu lưu ở đầu truyện trở nên khá dư thừa nhưng những chi tiết rất dễ dàng lướt qua. Cái lỗ hổng to nhất trong truyện là Kết truyện lại là kết truyện. Gã phản diện đã thành công thu hồi vac xin bán thành phẩm, thế nhưng não gã đột nhiên bị rút, yêu cầu với phe chính diện trao đổi vac xin với nvc. Sau một hồi đặt bẫy lại bị bẫy người, truy đuổi đánh đấm, phe chính diện thành công thu hồi vacxin giết chết phản diện. Cái thứ vô lý ở đây đấy là, gã phản diện là người nước ngoài, chạy qua TQ là để bắt lại Tư Nam đang bỏ trốn với vacxin. Giờ gã có được vacxin rồi, vậy sao không rút về nước, sau đó bắt đầu tiền hành nghiên cứu sản xuất vacxin rồi dùng số lượng lớn vacxin để đổi lấy Tư Nam. Thế nhưng không, gã chọn đối mặt trao đổi trên địa bàn TQ, địa bàn của đối phương. Trong khi đối phương là một tiểu đội, phía sau còn có một đội quân. Còn bên gã là 2, 3 người dị năng cấp cao. Cho dù gã là một tên biến thái, bị ám ảnh về Tư Nam và có vấn đề nghiêm trọng trên mặt tính cách. Nhưng gã không ngu, càng không bị hỏng não. Hành động trao đổi trên đất khách như vậy rất là thiếu não. Tổng quan *** [reviewĐM] BẤT TỬ GIẢ – HOÀI THƯỜNG – VŨ QUÁ TÍCH NIÊN - BẤT TỬ GIẢ Tác giả Hoài Thượng Editor Vũ Qúa Tích Niên Thể loại mạt thế, cường cường, abo, không có dị năng Đây là một tâc phẩm mới được edit gần đây với nội dung khá hay. Vẫn đề tài mạt thế mình vốn là fan của thể loại này nhưng không sử dụng hay khai phá dị năng mà thuần sử dụng vũ khí. Thêm cả yếu tố ABO làm phụ trợ khiến mình không thể không note vào list yêu thích của bản thân. Bước vào đầu, lời tựa đã gây cho mình tò mò khi tác giả trích từ Kinh Thánh ““Thượng đế từ bi, người chào đón linh hồn mới đi vào cõi vĩnh hằng, nơi của ánh sáng, niềm vui của bầu trời do các thánh đồ cùng sáng tạo lên; Khi chúa Jesus ngự xuống lần nữa, những kẻ đã chết trong Đức Kitô nhất định sẽ đội mồ sống dậy đầu tiên, có được cuộc sống bất diệt.” Sau đó không dài dòng thêm nữa, tác giả trực tiếp miêu tả cảnh tận thế xảy đến với loài người. Và những người mạnh mẽ gan dạ mới có cơ hội tự giành lấy sự sống của mình. Nói về cốt truyện, ưu điểm thể hiện ở việc tác giả chăm chút cho nội dung. Các cảnh hành động miêu tả tỉ mĩ và khá đã mắt có lẽ cũng phải nhờ đến công lao của bạn dịch giả nữa. Bên cạnh đó là sự cố gắng thêm thắt các tình tiết mới nhằm khiến Bất tử giả khác đi một chút so với những bộ tiểu thuyết đam mỹ khác. Tuy nhiên khá đáng tiếc về cách kết thúc. Đoạn kết theo mình thì hơi chóng vánh so với đoạn đầu quá hoành tráng và công phu. Điểm kết sáng nhưng không thỏa mãn. Boss cuối bị tiêu diệt không làm mình cảm thấy “đã”. Về nhân vật chính, yếu tố ABO từ đầu chỉ là phụ trợ không được triển khai sâu. Nếu phát triển và đẩy cao trào cũng như nhấn mạnh sẽ khiến tác phẩm trở nên đặc sắc hơn. Với mình, Bất tử giả của hiện tại vẫn còn khoảng trống để có thể bổ sung và chăm chút. Nhưng dù sao về mặt bằng chung, nội dung của nó vẫn không chê đi đâu được. Về cách sắp xếp cấu tứ ý tưởng được đầu tư và trình bày rõ ràng. Tình tiết có tăng có giảm hợp lý, các pha hành động miêu tả rõ và hay. Điều này chắc chắn sẽ lôi kéo người đọc đến giây cuối cùng. Và nó cũng là điều khiến mình đánh giá cao tác phẩm. Về hình tượng nhân vật, tuy không mới nhưng vẫn có nét đặc sắc riêng. Ban đầu Tư Nam là người lạnh lùng ít nói và cậu không tin tưởng một ai. Nhưng sau đó khi gặp đồng đội và Chu Nhung, rõ ràng đã có những hướng chuyển biến tốt đẹp hơn trong tâm thức. Việc hợp tác chiến đấu là một định mức để xác định Tư Nam dần có niềm tin trở lại vào con người. Trong này, Tư Nam đặc biệt ỷ lại Chu Nhung. Theo nguyên tắc khi A đánh dấu O, A sẽ chi phối đến tâm tư tình cảm của O. Từ trước lúc đánh dấu, Chu Nhung đã đối xử với Tư Nam có phần nhỉnh hơn so với các đồng chí khác. Chưa kể hai người còn một cố sự nho nhỏ dễ thương mà về sau Chu Nhung mới vô tình biết được. Về sau, đoạn thân phận của Tư Nam mình quả thật không thích lắm vì nó thật sự chưa quá mới lạ với mình. Nhưng bỏ qua phần đó, việc cả đội luôn cùng nhau chiến đấu mới thật sự làm mình mãn nhãn. Nói sơ về anh chàng Alpha Chu Nhung này một chút. Với ngoại hình sáng và có khí chất bản lĩnh của lãnh đạo, Chu Nhung dễ dàng có được sự tín phục của đồng đội. Họ chấp hành mệnh lệnh của Chu Nhung một cách tuyệt đối, ít khi nghi ngờ và luôn tin tưởng vào đội trưởng của mình. Chu Nhung có phần khác biệt hơn so với cách các tác giả miêu tả về một anh quân nhân trầm tính lạnh lùng. Chu Nhung ngược lạc là người có cá tính sôi nổi và miệng lưỡi hơn người. Nói không ngoa, Chu Nhung có thể được xem như là một cây hài trong Bất tử giả. Tình yêu của Chu Nhung và Tư Nam với mình là một phần rất nhỏ trong câu chuyện. Cách hai người cùng sóng vai chiến đấu ngược lại để lại cho mình ấn tượng còn cao hơn cả cách hai người yêu nhau và bên nhau. Đến đoạn cuối, màn cầu hôn giá như ấn tượng độc đáo hơn thì sẽ tốt biết mấy. Ví dụ một màn cầu hôn đậm chất quân nhân như việc Chu Nhung và Tư Nam so đấu tay đôi, ai chiến thắng sẽ được quyền cầu hôn đối phương chẳng hạn. Nhưng dù sao nói đi cũng vẫn phải nói lại. Các nhân vật đã hoàn thành khá tốt vai trò của mình trong câu chuyện này. Việc đặt các tình huống và tháo gỡ tình huống của tác giả đã phần nào làm mình cảm thấy hài lòng. Một điểm sáng nữa chính là việc tác giả đã viết đến một tương lai tươi sáng và giải mã bệnh dịch cho toàn cầu. Loài người vẫn còn có thể hi vọng vào tương lai. Và sống để phát triển tương lai đó. Với Bất tử giả, mình thật sự không biết nói gì hơn ngoài việc chỉ có thể giới thiệu sơ lược về nó. Những hồi hộp, căng thẳng và nghẹt thở của các pha hành động thì mình nghĩ người đọc tự cảm nhận sẽ tốt hơn là việc mình ngồi đây viết lan man dài dòng. Vậy nên hãy đọc thử nếu chưa đọc vì biết đâu Bất tử giả cũng sẽ trở thành một trong những bộ đam yêu thích như mình thì sao? *** Trước hết mình muốn nhấn mạnh rằng mọi người hãy đọc bộ này ngay điiiii, truyện quá là tuyệt vời luôn. Truyện lấy bối cảnh tận thế, ABO nhưng không có sinh tử, thụ là Omega nhưng tuyệt không yếu đuối, phải nói ẻm trâu bò y như siêu nhân mới đúng = Đặc điểm của thể loại ABO nổi bật nhất qua việc A-O vẫn bị hấp dẫn bởi chất dẫn dụ của nhau và so với Beta thì zombie cũng đặc biệt bị hấp dẫn nhất bởi A và O. Để dễ hiểu thì có thể nói thế này, nếu có một đàn zombie tấn công thì nếu mục tiêu giữa B và A chúng nhất định sẽ bị hấp dẫn bởi máu của A nhiều hơn, nhưng nếu trong lúc này có một O chảy máu thì mục tiêu của chúng sẽ tức khắc chuyển dời. Nhân vật chính của truyện là Tư Nam, một O con lai có cha mẹ là những nhà nghiên cứu virus thiên tài, từ bé cậu đã được mẹ tiêm cho đủ thứ kháng thể, để rồi cậu có thể miễn dịch với virus pandora – tác nhân gây ra nạn zombie và có sức khỏe, tốc độ, khả năng phục hồi vượt trội gấp bội so với người thường. Từ bé cậu đã bị huấn luyện như một công cụ chỉ biết tiêu diệt zombie, nếu trong lúc huấn luyện ấy cậu bị cắn thì sẽ bị trừng phạt bằng cách giật điện. Quá khứ của cậu gắn liền với những đau đớn do điện giật, với những giết chóc tàn khốc. Nhận thấy lý tưởng điên cuồng của nơi mình vẫn bán mạng, cậu lựa chọn phản bội, mang theo kháng thể trở về cố quốc, chỉ định đích danh Chu Nhung – chàng Alpha 10 năm trước từng bị cậu lừa tình’ là người tới đón mình. Đáng tiếc máy bay rơi, virus zombie bùng nổ, cậu lại bị chấn động não mà mất trí nhớ, thế nhưng một O đơn độc như cậu lại vẫn thuận theo duyên phận mà cứu nhóm bộ đội 118 do Chu Nhung làm đội trưởng. Cả đôi bên đều tiêm thuốc để che giấu mình là A và O, ngụy trang bản thân thành những Beta. Họ gặp nhau giữa rừng zombie, kề vai chiến đấu, dần hiểu nhau và yêu nhau. Một Tư Nam “cô độc, phản xã hội, nguy hiểm” là thế vậy mà cậu có thể tự rạch tay mình để hút zombie cứu đồng đội, có thể bất chấp nguy hiểm một mình xông vào rừng zombie, có thể tự dâng máu mình để người khác nghiên cứu kháng thể. Tất cả những thay đổi ấy hẳn phải nhờ ơn Chu Nhung. Chu Nhung là dạng công trong đam mỹ mà mình chết mê chết mệt, y là gã bộ đội cao lớn, rắn rỏi, đáng tin, thế nhưng vẻ ngoài của y lại cà lơ phất phơ như một tên lưu manh, chỉ cần mở miệng thì phun ra những câu đảm bảo không phì cười thì cũng mất sạch cái hình tượng quân nhân đẹp trai rạng ngời trong một nốt nhạc = Tuy y là kiểu người mà trong hoàn cảnh nguy hiểm, cam go nhất vẫn có thể tung những bình luận khó đỡ nhưng về năng lực, chiến thuật và đặc biệt là tinh thần của một người lính thì chỉ có thể dùng từ tuyệt vời để miêu tả. Mình đã đọc một vài bộ truyện viết về sự tha hóa của con người khi kỉ cương, luật pháp sụp đổ bởi tận thế, thì ở đây tượng đài anh hùng được Hoài Thượng xây dựng quá đỗi cao đẹp. Họ mang trên mình sứ mệnh bảo vệ người dân, quyết không bỏ rơi bất kì ai, tin tưởng và vô cùng kiên định vào lý tưởng, vào nhà nước mà họ luôn muốn xây dựng. Tư Nam cũng có lúc đáng yêu lắm, cậu chỉ thích ăn đồ ngọt và cũng cần lượng đường lớn để nuôi cơ thể, thế nên lúc nào cũng thấy cậu trộm ăn kẹo, mật, hay khi phải cho em bé mới sinh bình sữa bột thì nuối tiếc ngập tràn trong mắt. Chu Nhung lưu manh là vậy nhưng cũng cưng chiều Tư Tiểu Nam hết mực, lúc nào trong túi cũng cất giữ kẹo cho Tư Nam. Khi thần trí Tư Nam bị kích thích mà lạc mất thì chính y cũng đơn độc tìm kiếm trong suốt 48h giữa một thành phố cả triệu zombie. Tình yêu trong truyện không phải điểm nhấn chính, nhưng bạn sẽ không bao giờ thấy thiếu vắng nó bởi trong từng hành động, trong từng câu nói của đôi bên đều thể hiện tình cảm của mình, không sến súa - có chút bỉ bựa - nhưng lại vô cùng dễ thương. Điều đáng tiếc nhất ở truyện có lẽ là cái kết quá rập khuôn, đơn giản như những bộ phim mà chúng ta thường thấy, không hề dở nhưng mình cứ muốn nó dài hơn, đặc sắc hơn so với nội dung vừa hấp dẫn, vừa gay cấn xuyên suốt cả câu chuyện. Mình không muốn rv quá chi tiết nội dung bởi thật lòng muốn mọi người tự trải nghiệm cái hay của câu chữ, cái lưu manh mặt dày lầy lội của sói xám Chu Nhung, cái vẻ cô độc như một con thú hoang nhưng cũng ngoan ngoãn như mèo nhỏ của Tư Nam, cái lầy lội, hài hước, đáng yêu, chân thành, đồng đội, hy sinh của bộ đội 118 và của quân đội trong “Người bất tử”. Tóm lại là hãy đọc ngay điiii, nếu trúng mìn trúng lôi trúng zombie gì gì đó thì cứ quay về đây có mình chịu trách nhiệm =
đam mỹ người bất tử